Hôm qua Mẹ kêu HK đi đánh răng rửa mặt để đi ngủ cùng với các chị, "người lớn rồi, tự đi đánh răng được rồi". Phản ứng tức thì của HK là " Mới có 3 tuổi mà người lớn gì?". Nghe cũng vui tai. Rồi thì người lớn băn khoăn, không biết khi nào thì được xem là người lớn.
Đối với các bà mẹ thì con mình luôn luôn chưa là người lớn. Má lo từng chút, từng chút. Lâu lâu phải nhắc: Má ơi, đứa nào cũng băm mấy bốn mươi rồi, người lớn rồi. Nhưng mà Má cũng cứ lo chút chút vậy hoài.
Cũng có những người lớn mà không lớn. Xử xự cứ như trẻ con vùng vằng lúc giận dỗi. (Đôi khi mình cũng thế). Rồi những người lớn khác thì lúc nói này lúc nói khác, cứ như trẻ con nói trước quên sau. Có điều là toàn quên "khôn" thôi.
Khi còn nhỏ thì mong làm người lớn. Rất rất mong. tìm đủ cách để giống người lớn. Lớn một chút thì mong được nhỏ lại, để được nhõng nhẽo, vụng về. Để được vui chơi múa hát mà không phải lo đủ thứ chuyện. Có khi tại như vậy mà mơ mình còn đi học hoài. Hết học lớp nhỏ đến học lớp lớn. Hết học ở miền Tây lại học ở Đà lạt. Thấy cũng hay hay.
Rồi có những người lớn chức lớn quyền lớn tiền nhưng thực sự không lớn ở tình người. Và có nhiều người ngược lại như thế.
Suy nghĩ, và mong, cùng cố gắng trở thành người lớn.
Nghị định 46 và bài học đắt giá về tham mưu – thẩm định chính sách trong
bối cảnh mục tiêu tăng trưởng hai con số
-
*Tô Văn Trường*
Khi Việt Nam đặt mục tiêu tăng trưởng GDP hai con số, câu hỏi lớn nhất
không nằm ở khát vọng mà nằm ở năng lực thực thi. Tăng trưởng cao ...
16 giờ trước
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét