Buồn tình chẳng biết viết cái gì, khi mà cả ngày bận rộn với công việc, buổi tối thì tư việc cũng lao xao, con cái ồn ào. Tin tức báo chí trong nước thì toàn chuyện bắn, giết, thanh toán, tai nạn xe, ăn cắp ăn trộm liên lục địa. Thông tin báo nước ngoài thì lại là chuyện Việt Nam thua mấy nước lân cận từ trên 50 năm đến cả 158 năm, rồi thất nghiệp suy thoái, rồi thì đất nhà dòng bị lấy, rồi trên mạng thì đủ thứ tin từ thí Sỹ cứu Tướng, rồi thì từ tội phạm thành anh hùng, rồi thì chuyện mất đất mất biển.
Vậy mà chẳng làm được gì cả.
Nên buồn tình vậy thôi. Bây giờ phải "làm tròn trách nhiệm" hiện tại trước, cứ nghĩ là mỗi người được giao một đồng xu khác nhau. Rồi từ từ tính tiếp.
Cần có niềm tin để cố gắng hơn trong năm mới.
Tưởng như chưa bao giờ rời Việt Nam
-
*TS Nguyễn Văn Tuấn*
Địa điểm là quán “Cafe de Dinh”, và người hỏi chuyện là kí giả Thẩm Hồng
Thuỵ của báo Một Thế Giới. Hôm đó hình như là giữa tháng 8....
1 tuần trước
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét